Visit ILA Homesite
en vn
Trang chủ » Ý kiến khách hàng

Ý kiến khách hàng

Xem theo

“1 năm trước, tôi vẫn là một cô nhóc bướng bỉnh, dựa dẫm rất nhiều vào bố mẹ, không phải động tay đến bất kì việc gì trong nhà. Nhiệm vụ duy nhất mà tôi phải làm đó chính là tập trung học hành thật giỏi. 16 tuổi - đáng lẽ phải lớn mà tôi cứ mãi không chịu lớn.  

 

Mùa hè năm đó, tôi đọc được thông tin về Chương trình Giao lưu văn hóa Mỹ từ Trung tâm Du học ILA. Lúc đầu, tôi không có ý định tham gia vì tôi tin rằng xa gia đình không phải là một ý tưởng hay ho cho lắm và với một cô nhóc không hề năng nổ trong các hoạt động xã hội như tôi, thì chỉ nghĩ đến việc phải bay một chuyến bay dài thật dài một mình đến một đất nước xa xôi nào đó đã là thử thách lớn, chưa kể đến việc làm sao để sống ở một nơi xa lạ không ai thân thích, làm sao để hòa nhập được với một môi trường mới, một nền văn hóa mới. Những điều đó luôn là dấu chấm hỏi to đùng trong đầu tôi. 

 

 Tuy nhiên, mẹ tôi bảo: “Đi một ngày đàng học một sàng khôn. Phải đi xa mới trưởng thành lên được”. Nếu cứ ở Việt Nam với mẹ, có lẽ tôi sẽ mãi mãi chỉ là một cô nhóc ham ăn ham ngủ. Trung tâm Du học ILA cũng đã đưa ra rất nhiều lời động viên, khuyến khích tôi rằng chương trình giao lưu văn hóa này sẽ là một trải nghiệm cực kì thú vị; rằng một năm trên đất mỹ sẽ giúp tôi nâng cao khả năng tiếng anh của mình và còn có cơ hội gặp nhiều bạn mới, chia sẻ các nền văn hóa khác nhau. Hơn nữa, nền giáo dục ở Mỹ hẳn là tốt hơn ở Việt Nam rất nhiều. 

 

Vậy nên, tôi đã đồng ý đi du học. Có lẽ sẽ buồn, vì xa nhà, xa bạn bè, và nhiều vấn đề khác…

 

Một năm trước, tôi đã thật sự nghĩ đó là những vấn đề lớn. Tuy nhiên, giờ đây, khi đang ngồi viết những lòng này và hồi tưởng về những kỉ niệm đã qua, tôi nhận ra rằng mình thật sự đã có một năm rất đẹp với hàng ngàn mảnh kí ức tuyệt vời về một nước Mỹ rộng lớn. Và tôi chưa bao giờ hối hận về quyết định của mình.

 

Và còn tự hào hơn khi bây giờ tôi lại có 2 gia đình. Gia đình thứ 2 ấy ở nước Mỹ xa xôi.  Dù chỉ ở một năm nhưng họ luôn xem tôi như con gái ruột của họ. Tuy không nói ra nhưng tôi biết họ luôn yêu thương bằng cả tấm lòng, qua cách họ quan tâm, chăm sóc từ những thứ nhỏ nhất. Họ không có con, có lẽ vì thế nên họ luôn cố gắng đem lại những điều tốt nhất cho chúng tôi. Gia đình bản xứ của tôi còn nhận thêm một cô bạn Thái Lan. Bạn ấy cũng tham gia Chương trình trao đổi Giao lưu văn hóa giống tôi, vì cùng là Châu Á với nhau nên chúng tôi có khá nhiều điểm tương đồng và dễ dàng trở thành những người chị em thân thiết để có thể chia sẻ với nhau nhiều thứ. Tôi cảm thấy rất may mắn khi gặp được họ - những người đã luôn sẵn sàng mở rộng trái tim và sát cánh cùng tôi trong suốt những năm tháng xa gia đình. Vì thế, tôi không còn cảm thấy cô đơn hay buồn nhiều, và nỗi nhớ nhà cứ thế mà phai dần đi. 

 

Mỗi sáng, mẹ nuôi chở tôi đến trường và đón về sau mỗi giờ tan học. Bà luôn đảm bảo chúng tôi ăn đủ bữa, không bao giờ được để bụng đói. Bà sợ tôi nhớ món Việt, nhớ cơm nhà nên thời gian đầu rất tích cực trong việc học làm các món Việt và nấu cơm. Dù sản phẩm làm ra thường không giống món Việt cho lắm (từ hình thức cho đến mùi vị) nhưng tôi luôn cảm thấy rất biết ơn vì những gì bà đã làm, vì tấm lòng thành mà bà đã bỏ ra để động viên chúng tôi, giúp tôi đỡ nhớ nhà hơn. 

 

Bà quan tâm đến việc học của chúng tôi rất kĩ lưỡng, đảm bảo tôi học tốt, hoàn thành bài đầy đủ - giống như mẹ thật sự. Vì mẹ nuôi tôi là giáo viên nên mỗi khi tôi không hiểu điều gì đó hoặc có vấn đề gì thắc mắc ở trường, tôi đều có thể hỏi mẹ. Điều đó khiến tôi vô cùng an tâm vì bà là một chỗ dựa vững chắc, giúp tôi giải đáp mọi câu hỏi về việc học hành hay các công việc khác ở trường. 

 

 

Không chỉ vậy, bố mẹ nuôi còn sửa sai cho tôi rất nhiều mỗi khi tôi dùng từ hoặc phát âm chưa chuẩn; họ cho tôi nhiều lời khuyên về những bộ phim thú vị, những cuốn sách hay mà tôi nên đọc để nâng cao vốn tiếng anh của mình. Họ dẫn chúng tôi đến rất nhiều nhà hàng sang trọng và thử rất nhiều món ngon khác nhau. Tôi còn được đưa đi tham quan rất nhiều nơi như sở thú, viện bảo tàng, phòng triển lãm tranh, các địa điểm đẹp, nổi tiếng trong khu vực hay các buổi hòa nhạc, các trận đấu thể thao hay trong vùng. Tất cả những kỉ niệm đó đều rất đáng trân trọng và có lẽ nó sẽ nằm ở nơi trang trọng nhất trong kí ức mà tôi sẽ không bao giờ quên. 

 

 

 

Không biết từ lúc nào, tôi đã xem đó như một gia đình thật sự của mình – nơi tôi có thể cười, vui đùa, chia sẻ mọi thứ một cách tự nhiên và dễ chịu. Không biết từ lúc nào, họ lại trở thành những mảnh ghép quan trọng trong cuộc sống của tôi đến vậy, để khi đến lúc chia tay, lời chào tạm biệt lại trở nên quá khó để nói ra… 

 

Không chỉ riêng gia đình, việc học hành và bạn bè ở trường cũng góp một phần quan trọng không kém vào cuộc hành trình xa nhà của tôi. Ở một nơi xa lạ, thật may mắn khi tôi đã gặp được những người bạn, những người thầy vô cùng thân thiện và tích cực giúp đỡ tôi rất nhiều trong việc làm quen, hòa nhập với môi trường mới. Tôi tham gia một số câu lạc bộ ở trường như câu lạc bộ mỹ thuật, hội học sinh tham gia tình nguyện… ,nơi tôi đã gặp và kết giao được với rất nhiều bạn mới, dù khác màu da nhưng chung một sở thích. Họ cùng tôi chia sẻ rất nhiều thứ, từ những nỗi buồn vụn vặt đến những niềm vui nho nhỏ. Nhờ những người bạn ấy mà năm đầu tiên du học của tôi đã trở nên hoàn thiện và ý nghĩa hơn cả. Và giờ đây, dù cách xa gần nửa vòng trái đất, chúng tôi vẫn giữ liên lạc và nắm rất rõ giờ sinh hoạt của nhau để có thể cùng trò chuyện, tâm sự như cách mà chúng tôi đã làm một năm về trước. Có lẽ khi sợi dây tình bạn trở nên bền chặt thì cách về không gian và thời gian không còn là vấn đề nữa.

 

Một năm xa nhà – một năm không có bố mẹ ở bên – thật sự đã giúp tôi lớn lên rất nhiều. Tôi đã biết sống có trách nhiệm hơn với bản thân, tự lập hơn, mạnh mẽ hơn và học được rất nhiều điều mới. Tôi đã học được cách quản lí tiền bạc, chi tiêu sao cho đúng đắn. Đi học xa, mọi thứ đều đắt đỏ, từng đồng bạc lẻ cũng là mồ hôi nước mắt của ba mẹ, vì vậy ta phải biết trân trọng, không được tiêu xài hoang phí. Đi học xa còn dạy tôi cách để trở nên mạnh mẽ hơn. Dù có rất nhiều trải nghiệm đẹp nhưng cuộc sống du học không phải lúc nào cũng đơn giản và dễ dàng. Những lúc gặp khó khăn, tôi học được cách tự đứng lên, nỗ lực hơn, mang theo nhiều hoài bão về tương lai phía trước nên không thể dễ dàng bỏ cuộc. Du học xa khiến tôi trân trọng khoảng thời gian ở Việt Nam cùng gia đình và thương ba mẹ nhiều hơn, vì họ đã sẵn sàng hy sinh tất cả để tôi có một hành trang vững chắc trên con đường học tập của mình. Và tất nhiên, không nơi đâu có thể sánh được với quê hương, gia đình. Du học xa đã giúp tôi nhận thức rõ hơn về chân lí ấy. 

 

Chương trình giao lưu văn hóa đã giúp tôi hoàn thiện bản thân theo nhiều phương diện khác nhau, và tôi đã có rất nhiều kỉ niệm đẹp về một nước Mỹ xa xôi đầy hoa lệ như những gì được nhắc đến trong phim ảnh. Và lúc này đây, khi hồi tưởng về những ngày tháng đã qua, tôi luôn thầm cảm ơn về sự lựa chọn của mình một năm về trước – lựa chọn mang tính quyết định đã hướng tôi tới một chặng đường mới – tự lập và trưởng thành. “

 

- Bùi Diệu Khánh Thy-

 

Thông tin chi tiết chương trình: http://ila-duhoc.edu.vn/scholarship/details/alias/co-hoi-du-hoc-my-mien-hoc-phi-trong-1-nam 

Những ý kiến khác

Notice: Undefined index: cookieView in /home/oversea/private/library/Base/DefaultController.php on line 171